Trang chính
Trang chủ Tin tức Diễn đàn Nghe nhạc online Radio Online Đăng ký Liên hệ Hỗ trợ RSS
 Danh mục 
 Tin mới 
 Đăng ký nhận tin 
Email của bạn

Định dạng tin

 Thống kê 
 Khách: 002
 Thành viên: 000
 Tổng cộng 002
 Hits 001032070

IP của bạn: 38.107.191.81
 
Tin tức » Văn nghệ - Giải trí 08.09.2010 19:01
Không Nhầm Lẫn
31.01.2010 22:45

Xem hình
Ngài đã chọn con và chọn
Vietcampus.net - Là sinh viên năm nhất cũng thật khó cho Nó khi thay đổi môi trường sống, cùng sinh hoạt, chung sống với những người lạ hoắc ... Nhưng tạ ơn Chúa vì đúng như lời Ngài nói, trong Chúa chúng ta có sợi dây liên lạc của sự trọn lành, trong Chúa chúng ta là anh em với nhau. Nó nhận được tình yêu thương, sự chia sẻ, giúp đỡ thật từ những người “lạ hoắc” đó. Ở đó Nó cảm nhận được nhiều điều mới mẻ, ở đó Nó có nhiều niềm vui và cũng không ít những nỗi buồn. Buồn chung, buồn riêng đều có…Ở đó Nó gặp Chị…

     

           “Em học trường X hả? Ở nhà B hả “pé”? ”. Dám gọi Nó là “pé” ư? Nó tự hỏi. Một bà Chị không biết phân biệt giới tính? Ấn tượng đầu tiên của Nó về Chị là vậy, cũng không có gì đặc biệt. Một bà Chị hơn Nó 2 tuổi. Một bà Chị hình như ghiền chữ “pé”!  
 
      Chị rất bình thường, không xinh đẹp, không có tài cán gì lấy làm nổi bật nhưng…Nó cứ thích chơi, thích đùa, thích phá Chị hơn những người khác. Cũng có lần Nó tự hỏi mình nhưng không có lời giải đáp, cứ chơi đi, không cần phải quan tâm…Nó là vậy mà. 
 
      Không chỉ có mình Nó mỗi khi Chị bị “khủng bố”. Có những thằng bạn đồng minh, những thằng bạn hiếm khi gọi một tiếng “Chị”, không kêu “Anh” thì là “pé”. Chỉ trừ những trường hợp, hoàn cảnh bắt buộc thì tụi nó mới xưng hô đúng vai vế. Cũng dễ hiểu vì sao Nó và tụi bạn gọi Chị là Anh. Cứ như một thằng nhóc, Chị chạy lung ta lung tung, quậy tưng bừng, chơi với tụi nó Chị sẵn sàng giơ cao chân đá ngay mông, bất cứ lúc nào cũng có thể vô thế được. Nếu đứng ngoài nhìn một đám chơi chung vậy thì Chị y như tụi nó, chỉ có khác một thứ, tụi nó không ai tóc dài bằng Chị…Tóc ngang vai.  
 
   Vô tư lự, Chị chơi với một đám mà không có gì khiến tụi nó cảm thấy ấy nấy nếu “lỡ tay va chạm” Chị một cái rõ đau…Một thoáng nhăn mặt “sao đau vậy? Đánh thiệt hả?”. Trong phút chốc tụi nó nhận ra mình đang chơi với “con gái” nhưng suy nghĩ hối hận đó chưa kịp “gắn” vô đầu thì đã bị Chị đánh cho rớt ra lại, đau không kém…Tất cả cùng cười.  
 

·     Chị “ống chề” chắc rồi, con gái gì mà cứ như con trai vậy!

·     Chị mà ế hả? Chỉ được cái nói đúng thôi. Hì.

 

   Và trận chiến lại bắt đầu…Nghe thì có vẻ bạo lực nhưng thực sự tụi nó và Chị đã rất vui. Thật thoải mái… 
 

   Thân nhau qua những chuyện tưởng chừng như rất bình thường, rất vô ích, ấy thế mà tình cảm giữa Chị và tụi nó không nhỏ. Đặc biệt là đối với Nó…Mỗi lần về nhà có việc, về tết, hè…không gặp Chị, không được thực hiện những “phi vụ” cho nhóm cùng Chị…Nó có một cảm giác là lạ…Nhớ…

Vội xua đuổi tư tưởng đó bằng suy nghĩ rằng Chị là một “thằng bạn” mang hình dáng của một đứa con gái, có khi giận, có khi buồn (tuy ít thôi) giống y như con gái.
 
   Hôm nay, một ngày đẹp trời trong mắt Nó. Hôm nay nhóm sinh viên của Nó sinh hoạt. Buổi nhóm đầu tiên sau những ngày hè…Nó vui và chờ đợi vì mỗi lần nhóm, mỗi lần gặp anh em, mỗi tiết mục, mỗi bài hát hay chỉ đơn thuần là trò chơi phá băng đầu giờ cũng làm Nó thích thú, gắn kết, khích lệ…Nó yêu nhóm sinh viên của mình lắm…một gia đình nho nhỏ…Và tối nay Nó được gặp lại Chị. Chị nói sẽ cho tụi nó một bất ngờ. Là cái gì nhỉ? Trò gì mới để “dụ” tụi nó hay một kế hoạch hay ho nào đó cho nhóm nhỏ mà Chị cần tụi nó ra tay? Thôi tới đó rồi biết. Nó không hay dành nhiều thời gian suy đoán những việc như vậy…Vô tư lự… 
 
   Tối. Trong nhóm có một “kẻ lạ mặt”. Nhìn cũng được. “Bạn ai nhỉ?”. Không thể là sinh viên năm nhất vì chưa tới lúc nhập học. Chị đang nói chuyện với anh đó. Chị vẫn thường vậy mà, hay bắt chuyện với những bạn mới, Chị sợ họ thấy lạc lõng…Cũng như khi Chị bắt chuyện với Nó lúc còn chân ướt chân ráo làm “kẻ lạ mặt” của nhóm. Nhưng hôm nay Nó thấy Chị hơi lạ. Đánh Nó một cái để chào hỏi, cũng đau như vậy nhưng Nó thấy vừa thiếu thiếu vừa thừa thừa một chút gì đó…Chị nữ tính hơn hẳn… 
 

·     Bất ngờ gì vậy “pé”?

·     Thằng nhỏ này, vẫn vậy, là chị chứ không phải “pé”. Hỗn nhé!
 
   Cũng câu nói đó, bắt Nó gọi chị nhưng mọi nỗ lực của Chị cũng vô ích khi mà Nó không thích. Tụi bạn tới, Chị đưa “kẻ lạ mặt” đến, người mà nãy giờ Chị nói chuyện cứ như thân lắm, còn thân hơn tụi nó nữa, Nó hơi khó chịu và thấy lạ vì thái độ của mình. 
 
   Chị giới thiệu anh với nụ cười có một chút gì đó ngại ngùng… 
 
   Cả đám rú lên chúc mừng, trong tiếng la hét đó có giọng Nó, nhưng nếu quan sát kĩ sẽ dễ dàng nhận thấy sao khuôn mặt Nó “tỉ lệ nghich”  với vũ điệu chúc mừng đến thế. Lòng Nó nao nao…Cố gắng nhếch đều hai mép cười một cái rồi quay lưng đi, trả lại không gian cho hai người trò chuyện. Nó nghe bọn bạn bàn tán mà chẳng buồn tham gia, Nó không hiểu là cảm giác gì nhưng hình như Nó đã thích… 
 
   Buổi nhóm kết thúc…  
 
   Nó trở về, trình dâng nỗi niềm cho Cha. Nó nhận ra rằng mình đã quên cầu nguyện cho vợ một cách nghiêm túc và có kế hoạch, nhớ thì cầu nguyện không thì thôi. Nó đã từng không quan tâm lắm về chuyện đó mặc dù Chị nhiều lần nhắc Nó…Đúng vậy, có một người con gái đang chờ đợi Nó cho đến ngày Cha cho Nó gặp. Có người con gái sẽ gắn bó với Nó hơn nữa cuộc đời cần Nó cầu nguyện thay. Có người con gái mà Nó sẽ thật sự yêu thương như Đấng Christ yêu Hội thánh…Tình cảm đó thật thiêng liêng mà Nó chỉ muốn dành cho vợ của Nó. Nó biết Chị không phải người đó, không phải vì bây giờ Chị đã có người yêu, không phải vì Chị giống con trai hay vì một lý do nào khác…
 
Tình cảm của Nó dành cho Chị cũng thật lạ nhưng không phải là tình yêu, có thể Nó thương Chị như một người bạn, cũng có thể Nó đã xem Chị như một người Chị thật sự mà Nó không nhận ra. Tự nhủ với bản thân rằng Nó sẽ kể lại chuyện này cho vợ Nó nghe.
 

Cảm ơn Cha vì đã cho Nó biết những điều thật quan trong này. Thầm cảm ơn Chị vì tất cả. Nó biết rằng thời gian tới Nó sẽ không còn được chơi với Chị như trước nữa vì dù gì thì Chị cũng phải “dịu dàng” hơn một chút, dù gì thì Chị cũng là con gái, và tất nhiên Nó cũng sẽ không thích lắm nếu người yêu, vợ tương lai của Nó chơi đùa như vậy với những người con trai khác. Sẽ vẫn như trước nhưng phải hạn chế một chút...Nó tự cho mình buồn năm phút… 

Năm phút… 
 
Nó lại là Nó. 
 
“Chị « pé » ! Có cần em cầu nguyện cho chuyên gì nữa không?” 
 

Cảm ơn Chúa đã nhắc nhở để anh không nhầm lẫn. Nguyện Chúa gìn giữ em và chính anh nữa cho tình yêu chúng ta trọn vẹn khi mình găp nhau, vợ nhé!!! 

                                                              



H.T



Gửi qua YM Bookmark and Share

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


 
Tin liên quan: Chút gì để nhớ...
» Kinh Nghiệm Vườn Hồng
» Nó Sẽ Không Khóc, Không Khóc Đâu!
» Thư Gởi Cha
» Tình yêu nào cho em?
» Happy Wedding Thi Huyền & Văn Pháp
» Trái tim Nhỏ
» Chị
» Nỗi nhớ cho mùa yêu thương
» Người yêu Tôi
» Những ngày cuối...!
 
Những bản tin khác:
 Lời hay ý đẹp 
Nếu đẹp, bạn hãy đáng với nhan sắc của mình, nếu xấu bạn hãy làm cho người ta quên cái xấu của bạn bằng kiến thức của bạn.
Nicole
 Bài viết từ diễn đàn 
 Thăm dò dư luận 
Theo bạn thời phát hành báo giấy như thế nào là phù hợp?


 1 tháng
 2 tháng
 3 tháng



Kết quả
Những thăm dò khác

Bình chọn: 6
Thảo luận: 0
 Liên kết 
Đang khởi tạo các Logo...
Trang chủ    ¤   Liên hệ    ¤   Sơ đồ site    ¤   Tìm kiếm    ¤   Thăm dò dư luận

Thời gian mở trang: 0.117 giây. Số lần truy cập CSDL: 40
Trang báo điện tử Việt Campus
Ghĩ rõ nguồn http://vietcampus.net khi lấy thông tin tại đây